Khi
bạn gái của bạn sóng đôi cùng một anh chàng to cao, bảnh trai như người
mẫu, hẳn bạn sẽ giật mình. Lo là phải chứ, vì anh ta có vẻ ngoài ăn đứt
mình còn gì...
Ngày thứ hai, chuông điện thoại réo. Tôi nhấc ống nghe lên. Tiếng nói
ríu rít của người tôi yêu: "Anh à, chủ nhật không gặp em có nhớ em
không? Em vừa phải làm việc với một nam người mẫu Hồng Kông. Đẹp hết chê
luôn. Đôi mắt sâu hun hút cứ như mắt Tom Cruise ấy chứ. Choáng thật
đấy!".
Ngày thứ ba, lại chuông điện thoại đổ. Vẫn giọng vui vẻ oanh vàng của
nàng: "Con mèo yêu của em! Em vừa dự một buổi trình diễn thời trang
xong. Này anh, thành phố mình vừa xuất hiện một anh chàng người mẫu mới
toe. Trời ạ, mà lại có cái vẻ phớt đời đáng ghét kia. Con gái mới lớn mà
trót rơi vào mắt đấy rồi thì cứ gọi là... "chết" đứ đừ!".
Cô người yêu của tôi là phóng viên . Công việc khiến cô ấy tiếp xúc
nhiều với các người mẫu, các buổi trình diễn thời trang, chụp hình... Cô
ấy thường xuyên gặp các người mẫu nam với dáng người không chê vào đâu
được, với gương mặt đẹp đẽ và vẻ cuốn hút thật... "nguy hiểm", ăn mặc
thì luôn hợp mốt, đi đứng cũng đàng hoàng, chuẩn xác. Nói tóm lại là vô
cùng hoàn hảo so với những người bình thường như tôi, như bạn.
Và điều tồi tệ nhất là tôi đang cảm thấy mình bị kém cỏi so với những
người đàn ông khác mà người yêu tôi gặp gỡ, tiếp xúc hàng ngày. Tôi thấy
rõ mình không còn là người duy nhất mà cô ấy tôn thờ, thán phục. Ngoài
tôi, cô ấy còn biết bao người đàn ông khác có thể làm cho cô ấy vui vẻ,
chia sẻ thú vui với cô ấy.
Tôi còn nhớ trước kia tôi và mấy người bạn trai thân gặp nhau thường trò chuyện vui vẻ về chủ đề so sánh: Bồ đứa nào xinh nhất, có đôi chân dài nhất; bồ đứa nào có cặp môi quyến rũ nhất, tóc mềm nhất... Chỉ để vui vẻ thôi chứ có đứa nào vì bồ mình kém đẹp mà bỏ đâu.
Bây giờ, chính tôi cảm thấy mình như đang ở trường hợp là người bị đem
ra bình phẩm. Tôi cứ tưởng tượng ra hình ảnh những người đàn ông trẻ
trung, đẹp đẽ mà người yêu tôi tiếp xúc hàng ngày trong công việc của cô
ấy. Làm sao tôi lại không nghi ngờ cho được khi mỗi ngày, bạn gái tôi
lại lôi một nét tuyệt vời của một anh chàng nào đó để khen ngợi, trầm
trồ trước mặt tôi.
Thời gian đầu tôi chỉ âm thầm chịu đựng mối hoài nghi. Làm sao tôi có
thể bằng một phần những người đàn ông in hình to đùng trên các tờ poster
dán đầy tường và in trên các tạp chí cơ chứ!
Thế rồi một lần, khi cô ấy rủ tôi đi xem trình diễn thời trang, lúc một
nam người mẫu xuất hiện, tôi đã bật ra câu hỏi: "Em này, em thấy anh có
giống anh chàng người mẫu kia không?". "Tại sao anh hỏi thế?" - cô ấy tỏ
ra vô cùng ngạc nhiên. "Vì anh chỉ tự hỏi không biết so với những anh
chàng người mẫu mà em gặp trong công việc hàng ngày thì anh kém đến mức
nào thôi". Sau vài giây im lặng, cô ấy nói rành rẽ: "So với những tình
cảm anh dành cho em bấy lâu nay, so với những lá thư từ đáy lòng anh đã
viết cho em dạo ấy, những hiểu biết của anh, thì em có bị điên hay không
mà lại đem anh so sánh với ai kia chứ?".
Ngày thứ tư, chuông điện thoại rung lên những hồi ngọt ngào, tôi vồ lấy
ống nghe: "Anh yêu, đêm qua có mơ thấy em không? Nói cho anh một điều bí
mật nha, càng ngày em càng thấy anh hay hơn tất cả mọi người".
Tôi bật cười. Tôi biết mình chẳng hơn bất cứ một anh chàng nào mà cô gái
bé nhỏ của tôi vẫn thường nhắc tới với vẻ thán phục khác nhau. Nhưng
thật dễ chịu biết bao! Tôi phải chấm dứt việc đem mình ra so sánh với
bất cứ người đàn ông nào của thế giới giải trí đó. Giờ tôi sẽ tính đến
việc vẽ một bức tranh thật tuyệt để tặng sinh nhật nàng.